Trót thương hai tiếng “bánh xèo” Phan Rí

Bánh xèo quê tôi lạ lắm, nào giống với bất kì vùng miền khác trừ cái tên Bánh Xèo. Dọc khắp các nhà hàng, quán lớn, quán nhỏ Sài Thành, nào dễ gì tìm đến được nơi bán bánh xeò nước cá giống quê tôi. Nếu có bạn trẻ nào chấp nhận khởi nghiệp bằng món này, ắt khách hàng thân quen chỉ toàn nườm nượp người Phan Rí. (Ảnh bài viết – Fb Dungxike.)

Khác với món bánh xèo thường thấy, dùng kèm với nước mắm tỏi ớt cuốn bánh tráng hoặc xà lách. Quê tôi ngộ lắm, bỏ luôn nguyên chiếc bánh vào bát . Tôi hay gọi bánh xèo quê mình là Bánh Thập cẩm.

Bánh xèo Phan Rí Cửa

Món bánh xèo đúng nghĩa ở Phan Rí quê tôi đòi hỏi cực kì nhiều nguyên liệu thành phần. Với đặc trưng là vùng biển, hải sản đính kèm trên chiếc bánh là không thể thiếu. Chiếc bánh xèo đầy đủ sẽ bao gồm cả tôm, mực, sò và cả thịt nạc nữa.

Trước khi cho bột vào khuôn, người chủ quán sẽ khử mỡ heo trước để đem lại vị béo tự nhiên cho bánh. Tiếp theo đó là đầu hành, bột , hải sản, thịt, giá sống lần lượt được cho vào và đậy nắp đến khi bánh xê (bánh vừa chín vàng tới, không còn bị dính khuôn).

Bánh xèo Phan Rí

Về công đoạn ăn bánh cũng không kém phần cầu kì. Trong tô nước dùng của bạn chắc chắn phải có đủ những thứ này mới bài bản. Đó chính là nước cá, nước mắm làm, tốp mỡ, hành lá sắt hạt lựu và xoài sợi, chút ớt xay đo đỏ ăn kèm cùng một rổ rau sống đủ loại. Có người muốn thêm phần mặn mà sẽ thêm vào ít mắm nêm để tăng hương vị. Tô nước dùng thành phẩm đỏ đỏ màu ớt sừng, vàng ươm màu xoài xanh điểm chút xanh lá hành tươi có thêm chút tốp mỡ trở nên vô cùng hấp dẫn.

Ba tôi cực kì khoái bánh xèo, nhưng hiếm khí nào ông ra quán ăn vì ông mặc định nó là món bánh chờ. Ăn bánh xèo quê tôi phải kiên nhẫn dữ lắm, khách ngồi ăn phải chờ đến lượt, chẳng nôn nóng hấp tấp được, có khi ngồi chờ hơn nửa giờ, chỉ có lấy đũa chấm mút nước cá đỡ đói, chứ bánh vẫn chưa tới lượt mình ăn.

Ăn bánh xèo quê cực là vậy nhưng ngon, bỏ chút công sức chờ đợi nhưng thưởng thức được cái bánh xê vàng, giòn giòn hòa với tô nước dùng ngon không cưỡng nổi.

Mấy lần đưa tụi bạn hay đồng nghiệp về quê, tôi đều lấy làm tự hào khi dắt họ đi thưởng thức bánh xèo Phan Rí. Ai ai cũng khen ngợi gật gù, lăn ta lăn tăn hỏi cách làm nước cá, hỏi cách pha bột, hỏi cả cách ăn sao cho ngon… Lâu lâu ghé về quê nhà, tôi lại ào ngay đến quán bánh xèo đầu hẻm để thỏa cơn thèm thuồng. Dù rằng phải ngồi chờ dài cổ, lấy đũa chấm mút nước cá nghe tiếng bánh xèo xèo trên khuôn cũng mãn nguyện rồi. Thương lắm, nhớ lắm cái tên : Bánh xèo Phan Rí Cửa…

Huỳnh