Ốc Đồng Giá

Có nợ sẽ về

Giật mình giữa buổi chiều thăm thẳm, cảm giác khó thở từ giấc mơ vẫn còn đầy. Chợt nhớ hôm nay người lại sắp xa nơi này, vì tương lai hai đứa.

Có nợ sẽ về

Ráng chiều  vàng vọt, con gió mùa bấc luồng qua cửa sổ, đánh rối tóc thề. Những chiều tháng mười một lãng đãng sau giấc ngủ ngày, chất ngất suy tư tuổi trẻ. Những khung màu như tranh vẽ qua đôi mắt hai ba, phóng tầm nhìn từ bệ cửa nhỏ gác xếp,  nỗi niềm không thành tên, không thành lời, không thành gì cả.

Phan Rí mỗi độ cuối tuần có người về, xinh đẹp như hoa mùa xuân, rực rỡ như nắng mùa hè, trong trẻo như đêm mùa thu… Riêng mùa đông xin phép để dành nói về Phan Rí ngày người đi, yên ắng và giá lạnh..

Buổi chiều đắm chìm trong  những bài tình ca của Thủy Tiên, thỉnh thoảng chen ngang vài tiếng kèn xe gắn máy vô duyên, tự trấn an mình, tin Sài Gòn bền cái hẹn trăm năm, tin tim mình không dừng thêm một trạm dừng chân nào nào nữa.

Những tháng, những ngày dìu nhau trôi đi, thời gian không dừng, và chúng ta cứ lớn lên, cứ thế mà lớn lên. Không thiếu những lúc Phan Rí không cần phải nhớ Sài Gòn, không thiếu những lúc thề với lòng sẽ tuyệt giao Sài Gòn, càng không vắng những lúc nhớ Sài gòn đến nao lòng, đến ào ào mưa nước mắt.

Bỗng nhớ lúc sáng, hai đứa bạn lì lợm khuyên mấy cũng hờn nhau, lúc rẽ đi mỗi đứa một hướng, một đứa thì khóc, một đứa thì câm như tờ. Không khuyên được bạn, lại nhớ đến hoàn cảnh của mình, xót xa biết mấy. Nghĩ đến chữ duyên, miễn cưỡng tin tưởng, cho đôi bạn, và cho cả chuyện của mình.

Cũng  ngẫm, Sài Gòn thủ thỉ mỗi ngày, chúng mình nợ nhau ngàn năm, phải tin thôi, tháng năm dài, thời thế chuyển dời, không nói trước, không đoán bừa, nhưng phải tin nhau.

Đêm nay, Sài gòn lại đưa Phan Rí dạo quanh con phố quê nhà, hẹn một cuối tuần không xa lại về. Điện thoại rung rung, bạn bảo không còn hờn giận nữa, bạn hứa bạn cũng sẽ như chúng mình, miễn cưỡng tin tưởng, rồi chuyển thành bắt buộc tin tưởng…

Phải tin thôi… có nợ sẽ về….

Ngộ