Ốc Đồng Giá

Gửi những trái tim non trẻ tạch Đại học

Tất cả chúng ta trên cuộc đời này đều phải trải qua những cột mốc lớn trong đời để học cách lớn lên, học cách trưởng thành. Nhưng trên tất cả là học cách chịu đựng những nỗi đau để từng tế bào thớ thịt nơ ron thần kinh quen nhờn với bao đau đớn thể xác, mất mát tinh thần. So với việc một bà mẹ trẻ phải học cách chịu đừng đau đớn để đón lấy đứa con đầu lòng, việc tiếp nhận lần đầu tiên trong đời tạch đại học vẫn chẳng là cái đinh gì cả các em ạ. Chúng ta mười tám, chúng ta đã lớn, và chúng ta bắt buộc phải trưởng thành. Rồi đây sẽ có những mất mát, đau khổ, hụt hẫng nhiều hơn thế nữa, nhưng chững lại để thất bại hay tiếp tục phấn đấu lao vào cuộc đời chính là lựa chọn của bản thân các em.

Mạnh mẽ lên các chàng trai cô gái, đại học không phải, mãi mãi không phải là con đường duy nhất để các em vào đời!

Gửi những trái tim non trẻ tạch đại học

#1

Em à, chúng ta có mặt trên đời không phải chỉ để đậu đại học. Đó không phải là con đường duy nhất để em có thể yên tâm bước đi. Vẫn có đấy những cử nhân, thạc sĩ ra trường chẳng có gì hết ngoài tấm bằng được làm bằng giấy, chỉ là một tấm bằng giấy, không hơn. Nhưng cũng có rất rất nhiều con người, đã từng bị cánh cửa đại học chối bỏ, vẫn tìm được mình, thành công vững vàng trên con đường không phải hai chữ “đại học”. Chúng ta sinh ra, không phải chỉ hơn thua nhau ở tấm bằng tốt nghiệp đại học. Chúng ta không chiến đấu với nhau mà là chiến đấu với chính bản thân mình. Hiên ngang và ngẩng cao đầu trên con đường mới mà mình chọn, có thể là cao đẳng, có thể là trung cấp nghề hoặc những ngành nghề khác, dẫn lối đam mê ở chính con người mình. Hiên ngang bước đi tiếp hành trình không phải là cấp sách đến cảnh cổng đại học cũng là một con đường đầy tươi sáng và triển vọng lắm em à. Không quan trọng chúng ta bắt đầu từ đâu, điều thiết yếu hơn hết là quá trình và kết quả đạt được. Chúc em sớm vực dậy tinh thần và vững chãi bước đi!

#2

Tháng 6 khép lại với những cuộc chia tay, với những lời tạm biệt, là kết thúc  và cũng mở ra những khởi đầu mới mẻ cho hàng chục nghìn cuộc đời mới. Có lẽ, em đang rất thất vọng với kết quả thi đại học của mình. Nhưng em à, hãy nghĩ mà xem, em chỉ là một trong hàng nghìn các em thí sinh khác không thể chạm vào ước mơ đại học. Em có quyền để buồn, một chút, và sau đó buộc phải đứng lên và bước đi. Có thể, em đã từng đặt giả thuyết rằng rớt đại học là chấm hết, là kết thúc buồn bã nhất cuộc đời học trò. Nhưng không em à, bản thân nó chỉ là một thể thuyết hoang tưởng, hoang đường, vô cùng hoang đường. Em buộc phải đối diện với thất bại để từng ngày nuôi dưỡng bản thân lớn lên, học cách chịu đựng nổi đau, học cách kiên cường với cuộc sống. Em à, chúng ta phải thức dậy thôi, thức dậy khỏi nỗi buồn, bước ra một thế giới tương lai rực rỡ.

#3

Chắc chắn bây giờ em đang rất buồn và muốn chết đi cho rồi. Rớt đại học, ắt hẳn là một vết hằn tổn thương sâu sắc với một học sinh giỏi 12 năm liền. Nhưng mà em à, suy cho cùng, em vẫn không nên đắm chìm quá vào nỗi buồn điêu linh sầu khổ suốt như thế được. Ngoài kia, chim muôn vẫn hát ca, hoa lá vẫn đua nhau khoe sắc. Trẻ con tíu tít nô đùa, người già thong thả nghĩ ngơi, và người lớn thì… đi làm. Vâng, tôi nhấn mạnh rằng dù cho ngoài kia là bão mưa hay sóng thần, chỉ có ngừời lớn vẫn phải đi làm em ạ. Em đã sống không lao động bao nhiêu mùa xuân rồi nhỉ, 18 tuổi, đã đủ tuổi lao động, đủ tuổi kiếm tiền, đủ tuổi gọi là người lớn em ạ! Bên kia nhà mình mẹ đang ngồi gói ghém đồ đạc, ba sửa sang lại con xe để chuẩn bị cho công cuộc tống em vào cuộc đời kìa. Rớt đại học thì đã sao, em lớn và tự kiếm tiền nuôi thân được rồi, tạm biệt ba mẹ và đi kiếm miếng cơm thôi chàng trai 18, chúc em vui với cuộc đời, mĩ mãn!

#4

18 tuổi đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao. Tôi thấy em vẫn tỉnh bơ như tờ, bình chân như vại. Tôi biết em ao ước bước vào cổng trường đại học ngoại thương ấy biết bao, nhưng đời buồn quá, em rớt đại học! Cuộc sống có vẻ hơi bất công một chút với cô gái của tôi, nhưng chỉ là một chút thôi, vì ít ra cô gái ấy đã không khóc lóc tang thương như các nàng con gái  tạch đại học khác. Cảm ơn đời vì đã cho em chút mạnh mẽ sau cùng để chống chọi với nổi buồn khổ nhất của tuổi 18, nổi buổn rơi khỏi chiếc ghế đại học. Có thể là em đang cố gắng gồng người lên với nỗi buồn bã và sợ hãi thua kém chúng bạn cùng lớp, nhưng tất cả những con số điểm thi vẫn không đủ lý lẽ để bác bỏ những nổ lực và khả năng của em đâu cô gái à. Chúng ta rớt đại học vẫn còn nhiều vô kể những con đường thênh thang rộng mở. Hoặc là em có thể đợi một năm  để tiếp tục  thi, hoặc là học một ngành tương tự và phấn đầu giành vị trí thủ khoa trong một ngôi trường khác không phải đại học ngoại thương. Cánh cửa này đóng lại nghĩa là có một cánh cửa tốt hơn đang chờ em đó cô gái, hay luôn nhớ lấy điều này nhé em.

#5

Ai cũng phải đi tìm chính mình, mà đường đời thì muôn lối. Chẳng có cái lý thuyết nào đủ thuyết phục cho việc bắt buộc phải đậu đại học vào năm mười tám tuổi cả em à. Em có thể đậu đại học muộn hơn một chút, hoặc giả rẽ ngang một hướng khác đầy thông minh hơn, đủ sáng suốt hơn. Em rớt đại học vào năm 18 tuổi, ổn, hết sức ổn. Có thể cánh cửa đại học chính là điều duy nhất mà em từng nghĩ tới, nhưng thật lòng mà nói, đó không phải là tất cả. Không ai bảo đảm được rằng, em đậu đại học thì cuộc đời sẽ chắc chắn tươi sáng, rực rỡ. Cũng chẳng ai có quyền bảo em rằng rớt đại học là hết, là tất cả sẽ ra đi. Mười tám tuổi em đã có quyền quyết định cuộc đời mình, tự hỏi mình cần gì, biết mình muốn gì, sở trường của mình là gì là quá đủ cho một thanh niên mười tám tuổi. Hãy chứng tỏ với cuộc đời rằng, cánh cửa đại học từ chối em chính là một sai lầm, mất mát lớn của nó!

Chúc vui!