Phan Rí, 12/04/2019

Gửi Tuyên,

Những ngày qua, Phan Rí trời nóng muốn chảy cả nhựa đường. Ngày qua ngày, anh ngồi trong căn tạp hóa nhỏ của mình, ôm trọn cái nóng và ngắm ánh mặt trời hết thẳng rồi nghiêng.

Sáng nay, bướm đã vào thị trấn nhiều hơn. Những gợn mây buồn. Và nắng hắt lên những lề đường nhạt màu uể oải. Cảnh trời chùn trong hanh hao.

Giờ anh chỉ mong chạy thẳng lên Chùa Bà, ngắm những dòng sông chảy và dãy đồi xích thố. Mơ mộng và mơ mộng mãi thôi.

Anh ước gì Tuyên cũng ở bên cạnh. Anh sẽ hỏi, tựa mình vào dãy tường lan can, nghe Tuyên kể về tuổi thơ của mình. Tuyên sẽ chỉ anh những vườn dứa, vườn mía của nhà Tuyên phía ngọn đồi bên kia con sông. Rồi những kỉ niệm thơ bé của lần câu cá đầu tiên, của những lần bắt ốc mỡ…sẽ lần lượt hiện về rạng rỡ trên khuôn mặt Tuyên.

Anh sẽ nhìn mãi, ngắm mãi chiếc má lúm hạt gạo dễ thương của Tuyên. Rồi đôi má Tuyên sẽ ửng hồng.

Tuyên ơi,

Trời vào đêm, chẳng dịu được chút nào. Anh nghe quanh mình đầy những hơi thở. Những tiếng nhọc nhằn vụn vỡ.

Không ngủ được, anh ngồi dậy, kéo cửa bước ra con đường nhựa trước nhà. Những ánh đèn giăng, những vệt sương mờ. Anh ngước tìm trăng, chỉ thấy vầng sáng nhạt, trơ trọi giữa màn trời im cứng.

Anh nguyện cầu đêm nay Sài Gòn mát trong cho Tuyên được yên giấc!

Mai Huỳnh