Ốc Đồng Giá

Tôi không có ý định về thăm ngôi trường cấp 2

Tôi chưa bao giờ có ý định về thăm ngôi trường ấy, nơi những ký ức ngủ yên dưới tán me già hao gầy. Võ Thị Sáu – ngôi nhà chung của bao giấc mơ dở dang một thoáng tuổi hồng ngô ngây. (Ảnh bài viết – Pham Toan)

Trường Võ Thị Sáu Phan Rí

Tôi ghé vào trường một ngày tháng năm đầy nắng, ngồi lặng yên nhìn ngắm cái tĩnh lặng hoang sơ của buổi trưa hè. Sân trường vắng tiếng chân học trò, bác trống trường ngủ yên thư thả, trả cả thế giới cho tiếng ve râm ran nhẹ gọi hạ về.
Đảo mắt một vòng rộng khắp khuôn viên, tôi phát hiện Võ Thị Sáu đã khoác lên mình biết bao những đổi thay. Mười mấy năm không trở về nơi này, thời gian đã chôn vùi những mảng ký ức bằng một hình hài khác lạ.

Nhưng dẫu trường xưa có khoác lên hàng trăm chiếc áo mới lạ lẫm, vẫn không thể nào tẩy xóa đi một thời áo trắng của tôi nơi này, cái thời tôi hằng ước mình chẳng bao giờ nhớ thêm một lần nào nữa. Này đây hàng ghế đá dưới những tán cây bà đầm già cỗi, mang trên mình trăm ngàn câu chuyện vui buồn tuổi học trò. Nhìn căn phòng dãy A với những ghế bàn xù xì chơ vơ nằm thẳng hàng bên nhau qua ngần ấy tháng năm thăng trầm, bao xúc cảm cũ kỷ lại trở mình vẹn nguyên như chưa từng bị lãng quên đi.

Nhớ lắm những buổi chiều cuối năm, thầy vừa quay lưng đi là cả đám nháo nhào lia nhau mớ me tây vừa tậu được rồi cười ha hả. Cả lớp ăn con giờ C vẫn trưng ra những bản mặt lì lợm thách đời.

Nhớ cánh cửa sổ sát sân sau, lối tẩu của mấy chàng chuyên dù giờ trốn tiết. Cũng là gốc thần tiên của những chiều mưa hè, cả đám kéo nhau nhảy qua cửa sổ tắm mưa, đánh trận.

Nhớ cái phòng thư viện cô chủ nhiệm mượn sân để tập văn nghệ 20/11, những cố gắng nỗ lực biểu diễn, những khó khăn và cả niềm vui vỡ òa khi nhận được giải nhất nhóm múa năm ấy.

Nhớ Võ Thị Sáu ngày ấy một chiều tan trường nọ, cả bọn con gái rủ nhau đi quánh lộn với đám nữ lớp kế, bận sau mình mang cái sẹo dài dưới cổ đến nay.

Mái trường cũ vẫn ở nơi này, dưới những rêu phong đổi dời thời thế. Lớp lớp học trò như tôi chập chững bước vào, rồi bước ra rất vội. Chẳng kịp ngoảnh nhìn một thời ngáo ngây tuổi mười mấy, hờn giận vui buồn chỉ chợt thoáng như mây bay ngang trời…

Tháng năm về, mùa chia tay lại réo gọi ký ức xưa thổn thức.

Võ Thị Sáu- trường ơi, xin đừng bắt tôi thêm một lần nhớ thương người…

Ngộ